Hoàng Sa, Trường Sa trong trái tim học trò

http://www.thanhnien.com.vn/giao-duc/hoang-sa-truong-sa-trong-trai-tim-hoc-tro-533792.html

(TNO) Đã có một thời, nhiều thế hệ học sinh Việt Nam đều không hề được học hoặc nghe thầy cô kể về cuộc chiến tranh biên giới 1979, hải chiến Gạc Ma hay chuyện Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm toàn bộ Hoàng Sa. Nhưng nay mọi chuyện đã khác.

Tiết mục minh họa trong bài thuyết trình về chủ quyền biển đảo của học sinh lớp 8, Trường THCS Lý Tự Trọng - Ảnh: Nhà trường cung cấpTiết mục minh họa trong bài thuyết trình về chủ quyền biển đảo của học sinh lớp 8, 
Trường THCS Lý Tự Trọng - Ảnh: Nhà trường cung cấp

“Ăn chưa no, lo chưa tới” luận chuyện Hoàng Sa

Bốn năm qua, vào thứ hai hằng tuần, dưới cờ Tổ quốc, các học sinh khối 8, 9 Trường THCS Lý Tự Trọng (TP.Tam Kỳ, Quảng Nam) lại thuyết trình những bài luận về chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Để không các em không bị bỡ ngỡ trước nguồn tư liệu ngồn ngộn cả trên báo lẫn trong sách vở và để đi đúng trọng tâm hơn, ban giám hiệu nhà trường đã vạch sẵn 9 chủ đề.

 
 
Hoàng Sa, Trường Sa trong trái tim học trò - ảnh 2
Trung Quốc đã có những hành động xâm lược lãnh thổ VN từ rất sớm. Kể từ trận Gạc Ma, cho đến năm 2007, Trung Quốc đã lập ra đường 9 đoạn ngang ngược choán hết gần như toàn bộ diện tích biển Đông
Hoàng Sa, Trường Sa trong trái tim học trò - ảnh 3
 
Cao Nguyễn Khánh Quỳnh, 
học sinh lớp 9/2
 

Cụ thể, trong suốt năm học, học sinh khối lớp 8 và 9 chủ động tìm hiểu để hoàn thành bài viết cùng pa nô, hình vẽ minh họa theo các chủ đề: công ước Liên Hiệp Quốc về luật Biển 1982 (UNCLOS); tố cáo những vi phạm của giàn khoan Hải Dương-981; Hoàng Sa, Trường Sa bị xâm lược như thế nào; hiểu biết về cuộc chiến biên giới phía bắc 1979…

Nhiều người lần đầu tiên nghe những bài thuyết trình đã không khỏi ngỡ ngàng về sự hiểu biết của các em. Qua đó cũng thấy rằng, đi đôi với tình yêu biển cả, với “núm ruột” giữa trùng khơi còn là sự phẫn nộ của lứa tuổi học trò đối với những hành vi bành trướng của Trung Quốc.

Cao Nguyễn Khánh Quỳnh, học sinh lớp 9/2 trong bài thuyết trình “Phản ứng của Việt Nam khi Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương-981” khẳng định: Trung Quốc đã có những hành động xâm lược lãnh thổ Việt Nam từ rất sớm. Kể từ trận Gạc Ma cho đến năm 2007, Trung Quốc đã lập ra đường 9 đoạn ngang ngược choáng hết gần như toàn bộ diện tích biển Đông.

Và vụ giàn khoan Hải Dương-981 vào biển Đông đã đẩy sự việc lên đỉnh điểm. “Mà kể ra, cái giàn khoan đó là một âm mưu thâm độc mới của Trung Quốc… Một phép thử ranh ma nhằm đánh bẫy những ai không có “một trái tim nóng và một cái đầu lạnh”, Quỳnh nhìn nhận.

Ở lứa tuổi mà theo nhiều người lớn “ăn chưa no lo chưa tới” nhưng qua theo dõi tình hình, Quỳnh hiểu rằng, việc Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương-981 về phía đảo Hải Nam cũng như “thái độ hòa dịu của Trung Quốc luôn che giấu một mưu toan sâu xa hơn, mà mục tiêu vẫn là thôn tính biển Đông…”. Em nhấn mạnh: Trường Sa, Hoàng Sa là của người Việt Nam, của nước Việt Nam. Đó như là một chân lý không thể chối cãi được.

Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 4
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 5Mỗi giờ chào cờ đầu tuần, học sinh Trường Lý Tự Trọng lại thuyết trình về tình hình biển Đông
- Ảnh: Nhà trường cung cấp
Nghe bài thuyết trình với đề tài “Những vi phạm của Trung Quốc trên biển Đông trong những năm gần đây” của học sinh lớp 9/1, có lẽ nhiều người lớn sẽ bất ngờ và xúc động vì sự hiểu biết của thế hệ học trò hiện nay. Bài luận nhìn nhận: “Ý đồ thôn tính biển Đông không chỉ mới xuất phát trong thời gian gần đây mà những hành động đó được thể hiện từ sau Chiến tranh thế giới thứ 2, cụ thể nhất là bản đồ “đường lưỡi bò”. Bản đồ này được Vụ Biên giới và lãnh thổ Trung Quốc xuất bản tháng 2.1948, với tên gọi Nam hải chư đảo vị trí đồ”.

Sau khi được xem triển lãm bản đồ và trưng bày tư liệu “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam - Nhân chứng lịch sử và pháp lý” diễn ra vào tháng 8.2014 tại Tam Kỳ, em Tôn Nữ Mai Phương, học sinh lớp 9/6 đã viết lên những cảm nghĩ: “Qua thời sự, ti vi chúng ta cũng đã thấy Trung Quốc sử dụng nhiều luận điệu để biện minh cho hành động sai trái của mình xung quanh giàn khoan Hải Dương-981 nhưng không qua được mắt cộng đồng quốc tế. Hành động của Trung Quốc là khiêu khích, kệch cỡm hay nói đúng hơn là “vừa ăn cướp vừa la làng”.

Học sinh học thời sự

Những ngày khi giàn khoan Hải Dương-981 đang di chuyển trên biển Đông, được cho là thực hiện một dự án thăm dò dầu khí, Trường THCS Lý Tự Trọng lại “nóng” lên với những thông tin thời sự.

Thời điểm truyền thông đưa tin về việc Trung Quốc đẩy mạnh xây dựng trên đảo Gạc Ma (quần đảo Trường Sa), thầy cô giáo tại trường cũng chủ động thông tin để học sinh nắm tình hình, theo sát diễn biến về mối đe dọa mới trên biển Đông.

Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 6
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 7Học sinh phản đối, vạch trần hành động xâm chiếm đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Trung Quốc
- Ảnh: Nhà trường cung cấp

Thầy Nguyễn Tấn Sĩ, Hiệu trưởng Trường THCS Lý Tự Trọng cho biết, mặc dù Trung Quốc đã rút giàn khoan Hải Dương-981 ra khỏi vùng biển nước ta, nhưng nhà trường nhắc để các học sinh hiểu rằng: đừng ảo tưởng là việc này sẽ chấm dứt việc vi phạm chủ quyền. “Chúng tôi cung cấp thông tin, cập nhật cho các em hiểu Trung Quốc luôn dùng nhiều thủ đoạn. Cụ thể là đang triển khai xây dựng trái phép tại các đảo, xây dựng, tôn tạo sân bay tại đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) giống như hành vi kéo giàn khoan Hải Dương-981 vào vùng biển nước ta. Chúng tôi cũng tuyên truyền để các em sẵn sàng, cảnh giác”, thầy Sĩ nói.

Theo thầy Sĩ, để giáo dục học sinh về tình yêu biển đảo thì không nên xem những hoạt động là một cuộc thi. “Thi chỉ là một động lực để giúp các em thêm hứng thú tìm hiểu, cái cần là  tác động vào nhận thức của học sinh liên tục và thường xuyên hơn” - thầy Sĩ chia sẻ.

Từ mùa hè 2014 cho đến nay, giữa trường và đồn biên phòng thường xuyên tổ chức các hoạt động giao lưu, nghe các chiến sĩ đã ra thực địa xung quanh giàn khoan nói chuyện.

Phải để các em biết sự thật

Cận Tết Giáp Ngọ 2014, thông qua Báo Thanh Niên, ban giám hiệu nhà trường đã trao 200 bức thư của các học sinh để gửi ra đảo hỏi han, động viên các chiến sĩ.

Thầy Nguyễn Tấn Sĩ cho hay: “Mỗi dịp tết đến, chúng tôi đều có thư gửi ra đảo, đến với các chiến sĩ để học sinh luôn nhớ và tri ân họ. Các em cần biết được sự thật, về những gì đang diễn ra ở 2 quần đảo”.

Thầy Sĩ nói thêm: “Trước đây, có nhiều thầy cô vẫn nghĩ chúng ta còn đảo đóng quân ở Hoàng Sa, rồi Trường Sa là hoàn toàn của ta nhưng không phải”. Nhờ những giờ tìm hiểu về biển đảo mà nhận thức của chính các thầy cô cũng được nâng cao hơn.

“Bởi vì các em không biết, bám theo thầy cô để hỏi. Đã là thầy cô mà không biết thì rất mắc cỡ. Do vậy, bản thân giáo viên cũng phải tự tìm tòi để truyền đạt lại cho học sinh…”, thầy Sĩ nói.

Những bài học nhẹ nhàng, những thông tin nóng hổi về thời sự biển đảo ở trường Lý Tự Trọng hy vọng sẽ mãi lan ra cho mọi thế hệ kế tiếp.

Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 8
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 9Học sinh Lý Tự Trọng được các thầy cô giáo tổ chức các hoạt động ngoại khóa về tìm hiểu
chủ quyền biển đảo. Trong ảnh: tại triển lãm bản đồ về Hoàng Sa, Trường Sa vào tháng 8.2014
- Ảnh: Nhà trường cung cấp
 
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 10Không những tìm hiểu về 2 quần đảo, học sinh còn thuyết trình về chiến tranh biên giới phía bắc 1979 - Ảnh: Nhà trường cung cấp
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 11Hình ảnh một phần thân tàu CSB 2016 bị tàu TQ đâm thủng được học sinh lưu giữ lại - Ảnh: Nhà trường cung cấp
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 12Một bức thư của học sinh Lý Tự Trọng gửi các chiến sĩ đảo Trường Sa - Ảnh: Hoàng Sơn
Muôn đời vẫn quyết lấy lại Hoàng Sa - Kỳ 3: Trong trái tim học trò - ảnh 13Đại điện Báo Thanh Niên tại Quảng Nam nhận thư gửi ra đảo từ thầy giáo Nguyễn Tấn Sĩ (bên phải) - Ảnh: Hoàng Sơn

Hoàng Sơn. Báo Thanh niên

CHỐN BÀ NÀ

Tên bà sao xấu thế bà

Hoang vu đồi núi, hỏi nhà bà đâu ?

Đêm thâu rồi lại đêm thâu

Ai tìm ra cảnh bể dâu thế này ?

Đèo cao sương núi phủ đầy

Mây giăng khắp lối, rừng cây đại ngàn.

Duyên tình sao lắm lỡ làng

Ngồi chân đỉnh núi ngỡ ngàng Suối Mơ

Cảnh nơi đây thật nên thơ

Róc ra róc rách hỏi chờ ai đây ?

Rừng nguyên sinh ngút ngàn cây

Nghinh Phong đỉnh núi gió mây điệp trùng

Lệ Nim hấp dẫn lạ lùng

Khỉ đàn xinh xắn vẫy vùng tự do

Đèo cao Năm Dốc chớ lo

Cáp treo đưa khách hẹn hò rong chơi

Ngắm cây, ngắm núi, ngắm trời

Thăm vườn Lộc Uyển, dạo chơi đường mòn.

Tịnh Tâm xoá chút bụi trần

Se se hơi lạnh lâng lâng tình người.

Cảnh về đêm thật tuyệt vời

Ngồi lầu Vọng Nguyệt ta thời ngắm trăng

Trông về Đà Nẵng xa xăm

Phố đêm huyền ảo như nằm trong mơ

Thăm khu biệt thự nằm chờ

Ngắm xem cây bưởi bao đời trơ gan

Thăm đền Bà Chúa Thượng Ngàn

Viếng chùa Linh Ứng, Phật đài Thích Ca

Bảo tàng sáp thật kiêu sa

Ngồi xe trượt núi sa đà trò chơi

Tượng Quan Âm Các đây rồi

Xem hầm rượu Pháp một thời còn vang.

Hỡi ai đi khắp thế gian

Bà Nà- Núi Chúa đại ngàn, ghé thăm.

                                                        Nguyễn Văn Dư-Kim Đồng (3/ 2014)

 

          

Có những cái tát làm học sinh nên người

Hai ngày qua, một video clip quay cảnh một thầy giáo trẻ tát học sinh và bị học sinh đánh lại khiến dư luận lại 'dậy sóng' về vấn đề đạo đức nhà giáo lẫn học sinh trong môi trường sư phạm hiện nay. Bản thân tôi là một giảng viên ở trường đại học sư phạm, tôi rất đau lòng khi nhìn thấy những hình ảnh phản sư phạm đó.

thanhhuyen123-1975-1392782341.jpg

Nguyễn Thị Thanh Huyền.

Đau lòng khi hình ảnh người thầy trở nên xấu xí trong mắt của mọi người và đặc biệt là các em học sinh. Đau lòng vì sản phẩm của mình đào tạo ra (chính là người thầy giáo trẻ kia) lại là 'sản phẩm lỗi'. Tôi tự thấy mình có trách nhiệm trong 'sản phẩm' đó nên không góp thêm tiếng nói lên án với cậu giáo viên trên dù biết không có lý lẽ gì có thể bào chữa cho hành vi của cậu ấy.

Tựa đề bài viết này dễ làm nhiều người hiểu lầm rằng, tôi đồng tình và cổ vũ cho việc sử dụng 'bạo lực' với học sinh. Tôi khẳng định rõ quan điểm của mình: tôi cực lực phản đối việc trừng phạt học sinh bằng việc sử dụng vũ lực lẫn lời nói xúc phạm nhân cách của các em. Tôi cũng cho rằng, trong nhà trường sư phạm, chúng tôi cũng không bao giờ dạy sinh viên sư phạm - những người sẽ trở thành thầy cô giáo trong tương lai cách hành xử như trong đoạn clip kia với học trò của mình.

Đoạn clip trên làm tôi nhớ đến một câu chuyện của một anh bạn cùng khóa của tôi, khi vừa ra trường cách đây hơn 8 năm. Một hôm, đầu giờ học, anh kêu một em học sinh lên kiểm tra bài cũ, em này không thuộc bài, cũng không giải thích lý do. Anh nhắc nhở em ấy lần sau phải học hành đàng hoàng hơn và cho 0 điểm vào sổ. Khi quay về chỗ, em học sinh ném mạnh quyển vở xuống bàn, lầm bầm phàn nàn. Anh quay xuống lớp, hỏi to:

- Em vừa nói gì? Em hãy nhắc lại cho tôi nghe xem.

Em học sinh ngồi xuống ghế, im lặng nhưng gương mặt đầy thách thức. Anh giận lắm, bước xuống nói:

- Nếu em không thích giờ học của tôi, tôi mời em đứng lên, bước ra khỏi lớp.

Em học sinh đứng phắt dậy, hất cằm, nhìn thẳng anh và nói:

- Đây không thích ra đó, bộ tưởng làm thầy là ngon hả?

Không kìm chế được, anh giáng một bạt tai vào mặt em và quát lớn: Đi ra!

Cả lớp im phăng phắc, gần như bất động nhìn anh lẫn bạn học sinh kia. Anh bạn của tôi ngay lập tức ý thức được hành động bột phát khá nghiêm trọng của mình nhưng tự thấy không thể để học sinh tiếp tục có lời nói vô lễ nên cương quyết:

- Em xuống phòng giám thị đợi tôi.

Em học sinh đó hùng hổ bước ra. Quay lại cả lớp, không giấu nổi nỗi buồn lẫn sự giận dữ, anh gần như sắp khóc, anh xin lỗi cả lớp về hành động không hay của mình và hứa sẽ không bao giờ lặp lại hành động tương tự, cũng nhắc nhở học sinh về thái độ đối với thầy cô, tránh những tình huống như vừa xảy ra.

Hết giờ dạy, anh bước xuống phòng giám thị, qua cửa sổ, nhìn thấy cậu học trò cúi mặt, một bên má đỏ ửng vì cái tát của mình, anh thấy ân hận và xót xa học trò vô hạn. Anh rót ly nước, đặt trước mặt học trò, ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi:

- Lúc nãy thầy đánh em có đau không?

Cậu học sinh dường như chỉ chờ câu hỏi đó của thầy, nước mắt tuôn trào, trả lời:

- Đau chứ sao không đau hả thầy, thầy nhìn mặt em thì biết.

Anh xin lỗi học trò, rồi sau đó giải thích lý lo. Anh cũng nhẹ nhàng hỏi lại cậu học sinh tại sao lại phản ứng vô lễ với thầy. Câu chuyện buồn về gia đình em đã được em chia sẻ cùng anh. 8 năm trôi qua, em học sinh đó giờ đã học xong đại học, vẫn một mực kính trọng và duy trì quan hệ thầy trò tốt đẹp với anh. Cái tát của anh năm xưa như một sự 'thức tỉnh' với cậu sau những ngày tháng cậu tỏ thái độ bất cần, thách thức với người lớn vì cho rằng họ là những người ích kỷ, hẹp hòi, không biết quan tâm đến cảm xúc của cậu.

Câu chuyện trên được anh chia sẻ chi tiết khi anh đến báo cáo kinh nghiệm giáo dục cho các sinh viên sư phạm của tôi. Kể lại ở đây, tôi không có ý định lấy cách ứng xử của anh làm 'hình mẫu' dù cái tát của anh đã giúp em học sinh 'nên người'. Bản thân anh bạn giáo viên của tôi khi chia sẻ cũng nhắn gửi đó là một sai lầm nghề nghiệp và khuyên các sinh viên sư phạm không nên phạm phải. Tôi chỉ muốn nhìn nhận lại: trong thực tế, không phải mọi cái tát đều như nhau. Nói rộng hơn, không phải những hình phạt nghiêm khắc của thầy cô đều đáng bị lên án! Có những cái tát hoặc hình phạt nghiêm khắc rất đúng lúc, thể hiện tình thương, trách nhiệm và mong muốn học sinh tiến bộ của giáo viên và chúng khiến học sinh thức tỉnh, chấm dứt chuỗi hành vi lệch chuẩn của mình.

Trong lý luận giáo dục, trách phạt là một phương pháp cần thiết và có giá trị nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào, trách phạt của nhà giáo dục phải thể hiện mong muốn người được giáo dục phát triển tốt đẹp hơn mà không phải để thoả mãn cơn giận của mình. Dưới góc độ giáo dục hiện đại, việc trách phạt bằng vũ lực phải tuyệt đối né tránh. Do đó, kể cả mục đích của nhà giáo dục có tốt đẹp đến mấy thì cũng không nên dùng cách thức này bởi vì chúng ta có hàng loạt các phương pháp khác cũng đầy sức mạnh giáo dục mà không tổn hại đến thân thể hay nhân phẩm của học sinh.

Makarenco là nhà giáo dục nổi tiếng người Ukraina. Trong suốt 34 năm hiến thân cho giáo dục ông đã thành công trong việc giáo dục hơn 3.000 thiếu niên chưa ngoan, phạm tội trộm cắp, cướp giật, đánh người... Ông khẳng định, trong giáo dục mà loại bỏ trách phạt là thể hiện chủ nghĩa nhân đạo giả dối. Nhân đạo không phải là sẵn sàng bỏ qua những cái sai, cái xấu xa của học sinh mà phải đấu tranh để loại bỏ nó đến cùng với niềm tin học sinh nhất định sẽ tiến bộ.  

Makarenko là người khởi xướng phương pháp giáo dục có tên 'Bùng nổ sư phạm', được giới thiệu rộng rãi trong lý luận giáo dục dành cho sinh viên sư phạm. Đó là cách thức nhà giáo dục dùng những tác động mạnh đặc biệt, bất thần tới đối tượng giáo dục, nhằm tạo ra ở họ những chuyển biến về mặt tâm lý, suy nghĩ, phá vỡ những suy nghĩ, thói quen, hành vi xấu, tạo ra những suy nghĩ, những tình cảm, những hành vi mới theo yêu cầu giáo dục.

Trong câu chuyện của tôi kể phía trên, cái tát của anh bạn tôi không phải là tác động 'bùng nổ sư phạm' (vì thế, đừng ai dùng cách này để rồi ngụy biện là dùng phương pháp 'bùng nổ sư phạm' của Makarenko) mà chính câu nói: "Thầy đánh em có đau lắm không?" hay "Thầy xin lỗi em, lúc nãy thầy giận quá!" mới chính là 'bùng nổ' vì cậu học trò có lẽ đang chờ đợi sự la mắng và những hình phạt nặng nề khác từ thầy cho hành vi vô lễ của mình thì lại nhận được sự quan tâm, xin lỗi của thầy. Hành động này ngoài dự đoán của cậu khiến cậu xúc động mạnh và thái độ thách thức cũng biến mất. Sau đó, những biện pháp uốn nắn khác tiếp tục được áp dụng mới khiến cậu học sinh kia thành học sinh ngoan được. "Bùng nổ sư phạm' không đơn giản là một hành động mà phải là một chuỗi hành động giáo dục có chủ đích của giáo viên thì mới mang lại hiệu quả.

Còn rất nhiều lưu ý khác khi giáo viên trách phạt học sinh nhưng tôi không thể trao đổi hết ở đây. Điều lưu ý cuối cùng với các giáo viên là: Không bao giờ đưa ra biện pháp trách phạt học sinh trong trạng thái tức giận! Ông bà xưa nói:"Giận quá mất khôn", còn lý luận giáo dục thì khuyên khi tình huống học sinh có hành vi chưa ngoan, sau khi dừng hành vi đó, giáo viên nên cho mình lẫn học sinh thời gian. Thời gian giúp giáo viên bình tĩnh, tìm hiểu thông tin liên quan và đưa ra biện pháp tốt nhất. Thời gian giúp học sinh qua cơn kích động, suy nghĩ lại hành vi của mình. Thêm nữa, bản thân sự chờ đợi bị trừng phạt (từ phía học sinh) cũng đã là một sự trừng phạt (cho các em).

Có một quan điểm giáo dục nổi tiếng rằng: Không có trẻ em hư, chỉ có những nhà giáo dục tồi. Câu nói này có phần cực đoan vì sự hình thành nhân cách của học sinh không chỉ có yếu tố giáo dục nhưng nó thể hiện niềm tin mãnh liệt vào con người của các nhà giáo dục. Thiết nghĩ là một nhà giáo dục, phải chăng niềm tin vào bản chất tốt đẹp của con người là điều quan trọng nhất? Nếu không có niềm tin ấy, khi đối diện với học sinh chưa ngoan, làm sao người thầy có đủ sự kiên nhẫn để giáo dục các em?

(Theo VN-Express.Net) . Nguyễn Thị Thu Huyền

 

 

 

Đội TNTP

Liên kết web

Hỗ trợ học tập

Website trường bạn



Số lượt truy cập

1192242
Hôm nay
599

IP máy bạn: 54.80.169.119

Trang web hiện có:
25 khách & 0 thành viên trực tuyến