Có những cái tát làm học sinh nên người

Hai ngày qua, một video clip quay cảnh một thầy giáo trẻ tát học sinh và bị học sinh đánh lại khiến dư luận lại 'dậy sóng' về vấn đề đạo đức nhà giáo lẫn học sinh trong môi trường sư phạm hiện nay. Bản thân tôi là một giảng viên ở trường đại học sư phạm, tôi rất đau lòng khi nhìn thấy những hình ảnh phản sư phạm đó.

thanhhuyen123-1975-1392782341.jpg

Nguyễn Thị Thanh Huyền.

Đau lòng khi hình ảnh người thầy trở nên xấu xí trong mắt của mọi người và đặc biệt là các em học sinh. Đau lòng vì sản phẩm của mình đào tạo ra (chính là người thầy giáo trẻ kia) lại là 'sản phẩm lỗi'. Tôi tự thấy mình có trách nhiệm trong 'sản phẩm' đó nên không góp thêm tiếng nói lên án với cậu giáo viên trên dù biết không có lý lẽ gì có thể bào chữa cho hành vi của cậu ấy.

Tựa đề bài viết này dễ làm nhiều người hiểu lầm rằng, tôi đồng tình và cổ vũ cho việc sử dụng 'bạo lực' với học sinh. Tôi khẳng định rõ quan điểm của mình: tôi cực lực phản đối việc trừng phạt học sinh bằng việc sử dụng vũ lực lẫn lời nói xúc phạm nhân cách của các em. Tôi cũng cho rằng, trong nhà trường sư phạm, chúng tôi cũng không bao giờ dạy sinh viên sư phạm - những người sẽ trở thành thầy cô giáo trong tương lai cách hành xử như trong đoạn clip kia với học trò của mình.

Đoạn clip trên làm tôi nhớ đến một câu chuyện của một anh bạn cùng khóa của tôi, khi vừa ra trường cách đây hơn 8 năm. Một hôm, đầu giờ học, anh kêu một em học sinh lên kiểm tra bài cũ, em này không thuộc bài, cũng không giải thích lý do. Anh nhắc nhở em ấy lần sau phải học hành đàng hoàng hơn và cho 0 điểm vào sổ. Khi quay về chỗ, em học sinh ném mạnh quyển vở xuống bàn, lầm bầm phàn nàn. Anh quay xuống lớp, hỏi to:

- Em vừa nói gì? Em hãy nhắc lại cho tôi nghe xem.

Em học sinh ngồi xuống ghế, im lặng nhưng gương mặt đầy thách thức. Anh giận lắm, bước xuống nói:

- Nếu em không thích giờ học của tôi, tôi mời em đứng lên, bước ra khỏi lớp.

Em học sinh đứng phắt dậy, hất cằm, nhìn thẳng anh và nói:

- Đây không thích ra đó, bộ tưởng làm thầy là ngon hả?

Không kìm chế được, anh giáng một bạt tai vào mặt em và quát lớn: Đi ra!

Cả lớp im phăng phắc, gần như bất động nhìn anh lẫn bạn học sinh kia. Anh bạn của tôi ngay lập tức ý thức được hành động bột phát khá nghiêm trọng của mình nhưng tự thấy không thể để học sinh tiếp tục có lời nói vô lễ nên cương quyết:

- Em xuống phòng giám thị đợi tôi.

Em học sinh đó hùng hổ bước ra. Quay lại cả lớp, không giấu nổi nỗi buồn lẫn sự giận dữ, anh gần như sắp khóc, anh xin lỗi cả lớp về hành động không hay của mình và hứa sẽ không bao giờ lặp lại hành động tương tự, cũng nhắc nhở học sinh về thái độ đối với thầy cô, tránh những tình huống như vừa xảy ra.

Hết giờ dạy, anh bước xuống phòng giám thị, qua cửa sổ, nhìn thấy cậu học trò cúi mặt, một bên má đỏ ửng vì cái tát của mình, anh thấy ân hận và xót xa học trò vô hạn. Anh rót ly nước, đặt trước mặt học trò, ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi:

- Lúc nãy thầy đánh em có đau không?

Cậu học sinh dường như chỉ chờ câu hỏi đó của thầy, nước mắt tuôn trào, trả lời:

- Đau chứ sao không đau hả thầy, thầy nhìn mặt em thì biết.

Anh xin lỗi học trò, rồi sau đó giải thích lý lo. Anh cũng nhẹ nhàng hỏi lại cậu học sinh tại sao lại phản ứng vô lễ với thầy. Câu chuyện buồn về gia đình em đã được em chia sẻ cùng anh. 8 năm trôi qua, em học sinh đó giờ đã học xong đại học, vẫn một mực kính trọng và duy trì quan hệ thầy trò tốt đẹp với anh. Cái tát của anh năm xưa như một sự 'thức tỉnh' với cậu sau những ngày tháng cậu tỏ thái độ bất cần, thách thức với người lớn vì cho rằng họ là những người ích kỷ, hẹp hòi, không biết quan tâm đến cảm xúc của cậu.

Câu chuyện trên được anh chia sẻ chi tiết khi anh đến báo cáo kinh nghiệm giáo dục cho các sinh viên sư phạm của tôi. Kể lại ở đây, tôi không có ý định lấy cách ứng xử của anh làm 'hình mẫu' dù cái tát của anh đã giúp em học sinh 'nên người'. Bản thân anh bạn giáo viên của tôi khi chia sẻ cũng nhắn gửi đó là một sai lầm nghề nghiệp và khuyên các sinh viên sư phạm không nên phạm phải. Tôi chỉ muốn nhìn nhận lại: trong thực tế, không phải mọi cái tát đều như nhau. Nói rộng hơn, không phải những hình phạt nghiêm khắc của thầy cô đều đáng bị lên án! Có những cái tát hoặc hình phạt nghiêm khắc rất đúng lúc, thể hiện tình thương, trách nhiệm và mong muốn học sinh tiến bộ của giáo viên và chúng khiến học sinh thức tỉnh, chấm dứt chuỗi hành vi lệch chuẩn của mình.

Trong lý luận giáo dục, trách phạt là một phương pháp cần thiết và có giá trị nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào, trách phạt của nhà giáo dục phải thể hiện mong muốn người được giáo dục phát triển tốt đẹp hơn mà không phải để thoả mãn cơn giận của mình. Dưới góc độ giáo dục hiện đại, việc trách phạt bằng vũ lực phải tuyệt đối né tránh. Do đó, kể cả mục đích của nhà giáo dục có tốt đẹp đến mấy thì cũng không nên dùng cách thức này bởi vì chúng ta có hàng loạt các phương pháp khác cũng đầy sức mạnh giáo dục mà không tổn hại đến thân thể hay nhân phẩm của học sinh.

Makarenco là nhà giáo dục nổi tiếng người Ukraina. Trong suốt 34 năm hiến thân cho giáo dục ông đã thành công trong việc giáo dục hơn 3.000 thiếu niên chưa ngoan, phạm tội trộm cắp, cướp giật, đánh người... Ông khẳng định, trong giáo dục mà loại bỏ trách phạt là thể hiện chủ nghĩa nhân đạo giả dối. Nhân đạo không phải là sẵn sàng bỏ qua những cái sai, cái xấu xa của học sinh mà phải đấu tranh để loại bỏ nó đến cùng với niềm tin học sinh nhất định sẽ tiến bộ.  

Makarenko là người khởi xướng phương pháp giáo dục có tên 'Bùng nổ sư phạm', được giới thiệu rộng rãi trong lý luận giáo dục dành cho sinh viên sư phạm. Đó là cách thức nhà giáo dục dùng những tác động mạnh đặc biệt, bất thần tới đối tượng giáo dục, nhằm tạo ra ở họ những chuyển biến về mặt tâm lý, suy nghĩ, phá vỡ những suy nghĩ, thói quen, hành vi xấu, tạo ra những suy nghĩ, những tình cảm, những hành vi mới theo yêu cầu giáo dục.

Trong câu chuyện của tôi kể phía trên, cái tát của anh bạn tôi không phải là tác động 'bùng nổ sư phạm' (vì thế, đừng ai dùng cách này để rồi ngụy biện là dùng phương pháp 'bùng nổ sư phạm' của Makarenko) mà chính câu nói: "Thầy đánh em có đau lắm không?" hay "Thầy xin lỗi em, lúc nãy thầy giận quá!" mới chính là 'bùng nổ' vì cậu học trò có lẽ đang chờ đợi sự la mắng và những hình phạt nặng nề khác từ thầy cho hành vi vô lễ của mình thì lại nhận được sự quan tâm, xin lỗi của thầy. Hành động này ngoài dự đoán của cậu khiến cậu xúc động mạnh và thái độ thách thức cũng biến mất. Sau đó, những biện pháp uốn nắn khác tiếp tục được áp dụng mới khiến cậu học sinh kia thành học sinh ngoan được. "Bùng nổ sư phạm' không đơn giản là một hành động mà phải là một chuỗi hành động giáo dục có chủ đích của giáo viên thì mới mang lại hiệu quả.

Còn rất nhiều lưu ý khác khi giáo viên trách phạt học sinh nhưng tôi không thể trao đổi hết ở đây. Điều lưu ý cuối cùng với các giáo viên là: Không bao giờ đưa ra biện pháp trách phạt học sinh trong trạng thái tức giận! Ông bà xưa nói:"Giận quá mất khôn", còn lý luận giáo dục thì khuyên khi tình huống học sinh có hành vi chưa ngoan, sau khi dừng hành vi đó, giáo viên nên cho mình lẫn học sinh thời gian. Thời gian giúp giáo viên bình tĩnh, tìm hiểu thông tin liên quan và đưa ra biện pháp tốt nhất. Thời gian giúp học sinh qua cơn kích động, suy nghĩ lại hành vi của mình. Thêm nữa, bản thân sự chờ đợi bị trừng phạt (từ phía học sinh) cũng đã là một sự trừng phạt (cho các em).

Có một quan điểm giáo dục nổi tiếng rằng: Không có trẻ em hư, chỉ có những nhà giáo dục tồi. Câu nói này có phần cực đoan vì sự hình thành nhân cách của học sinh không chỉ có yếu tố giáo dục nhưng nó thể hiện niềm tin mãnh liệt vào con người của các nhà giáo dục. Thiết nghĩ là một nhà giáo dục, phải chăng niềm tin vào bản chất tốt đẹp của con người là điều quan trọng nhất? Nếu không có niềm tin ấy, khi đối diện với học sinh chưa ngoan, làm sao người thầy có đủ sự kiên nhẫn để giáo dục các em?

(Theo VN-Express.Net) . Nguyễn Thị Thu Huyền

 

 

 

Ngậm ngùi thưởng tết giáo viên

Nói đâu xa, anh bà con học sư phạm ra trường sau tôi nhưng không đi dạy, vào làm ở một công ty nước ngoài, tết thưởng bằng ba năm lương dạy học của tôi. Hay đứa em làm công nhân cũng được ngót nghét hai tháng lương của vợ chồng tôi. Không toan tính, so sánh thiệt hơn, ngó sang ngành này ngành kia, nhưng đồng nghiệp tôi bao năm nay vẫn buồn và tủi lòng khi điệp khúc tết không có thưởng cứ vang lên vào độ xuân về.

Nhà giáo chúng tôi sợ nhất là tết đến. Gặp bạn bè, người thân ngoài ngành hỏi chuyện thưởng tết mà không biết ăn nói làm sao. Chả lẽ nói đủ tiền mua chai nước mắm? Nhìn anh em trong nhà, người làm công ty này, doanh nghiệp nọ, chưa đến rằm tháng chạp đã sắm sửa đủ đầy mà tủi cho mình. Tội nghiệp nhất là con cái đi học về khoe nhà bạn nọ bạn kia ăn tết lớn sướng thật, nghe cứ nhói lòng. Đồng nghiệp tôi thường nói thật như đùa, ba ngày tết chẳng dám đi đâu. Người thân, bạn bè, học trò đến nhà không biết lấy gì đãi khách. Nhìn những món quà lễ nghĩa người thân quá đơn sơ, lòng nặng trĩu nỗi buồn. Biết là ở tấm lòng nhưng vẫn thấy áy náy làm sao...

Không biết đến bao giờ nhà giáo chúng tôi mới sống được bằng lương? Và cũng không biết đến bao giờ giáo viên mới không còn ngậm ngùi mỗi khi xuân về tết đến?

NGUYỄN HÀ (Tuổi trẻ online)

         PS: Còn tôi, là giáo viên hợp đồng không thời hạn lại càng sợ Tết hơn. Kể từ tháng 1/2014 thì khoảng tiền 35% đứng lớp-là nguồn hỗ trợ lớn cho nghề giáo, cho các giáo viên trẻ như tôi để có thể bám trụ mà đến lớp cùng học trò đã phải tạm ngừng chi...Không đủ chi tiêu thường ngày, chứ nói chi đến tiêu Tết...

Dùng Internet càng nhiều, học càng kém?

 

 THEO TUỔI TRẺ

Chủ nhật 24/11/2013 07:57
(GDVN) - “Sinh viên học giỏi, xuất sắc truy cập Internet bình quân 17,6 giờ/tuần. Trong khi đó, sinh viên yếu kém dùng Internet bình quân đến 31,9 giờ/tuần”.

ThS Trần Minh Trí, Trường ĐH Nông lâm TP.HCM, dẫn kết quả nghiên cứu của mình tại hội thảo “Nghiện Internet: Những thách thức mới của xã hội hiện đại” sáng 23-11.

 

Hội thảo do bộ môn tâm lý học Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) phối hợp cùng Hội Khoa học tâm lý - giáo dục Đồng Nai tổ chức để các nhà tâm lý học, bác sĩ, sinh viên cùng mổ xẻ thực trạng nghiện Internet trong giới trẻ.
 

 

 

 

 

Nhiều tác động tiêu cực
 

 

Thừa nhận mình không phải “dân” tâm lý, thạc sĩ Trần Minh Trí cũng nghiên cứu và đưa kết quả đến hội thảo vì “chúng tôi làm việc trực tiếp với sinh viên, đối tượng chịu ảnh hưởng rất lớn của Internet”. Nghiên cứu của ông Trí có 989 sinh viên Trường ĐH Nông lâm TP.HCM trả lời thông qua công cụ Google Drive.

"Do tất bật trong cơm áo gạo tiền nên phụ huynh thiếu quan tâm đến con. Chỉ cần các em ngồi im, đừng quậy phá là yên tâm rồi.Nhiều học sinh nghiện Internet cũng vì vậy"

ThS HUỲNH THỊ KIM TUYỀN

 

 

“99% sinh viên cho rằng Internet là cần thiết - ông Trí nói - Trong đó, 75% sinh viên truy cập Internet hằng ngày. Sinh viên nam dùng nhiều hơn sinh viên nữ. 
 
Sinh viên càng về năm cuối thì mức độ truy cập càng nhiều”. Ngoài những tác động tích cực của Internet như cung cấp tin tức cần thiết cho cuộc sống hằng ngày, tìm tài liệu tham khảo cho việc học, sinh viên cũng thừa nhận Internet có nhiều tác động tiêu cực đến cuộc sống của họ. 
 
“Có đến 62,65% sinh viên cho rằng Internet chiếm mất thời gian để làm việc khác. Nhiều bạn cho rằng mình bị mệt mỏi, kết quả học tập giảm sút, mâu thuẫn với bạn bè, bỏ học vì thức quá khuya. Thậm chí có bạn còn cho rằng mình bị lừa tình, bạo lực hay có hành vi quan hệ với gái mại dâm... thông qua Internet” - ông Trí dẫn chứng.

 

 

Đáng chú ý nhất trong kết quả nghiên cứu gần 20 trang của ông Trí là tác động của Internet đến kết quả học tập của sinh viên. “Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy sinh viên truy cập Internet càng nhiều, kết quả học tập càng kém - ông Trí nhận định - Cụ thể, sinh viên có học lực giỏi, xuất sắc có số giờ truy cập bình quân 17,6 giờ/tuần. 
 
Trong khi những sinh viên học yếu, kém có số giờ truy cập Internet bình quân đến 31,9 giờ/tuần”. Để củng cố cho nhận định này, ông Trí đưa thêm dẫn chứng: “Rất ít sinh viên khá giỏi truy cập Internet quá nhiều trên 4 giờ/ngày (chỉ 9,1%). Trong khi đó có đến 50% sinh viên yếu kém truy cập hơn 4 giờ/ngày”.

 

Độ tuổi chịu ảnh hưởng Internet ngày càng nhỏ

Một vấn đề lo ngại khác được nêu ra tại hội thảo cho thấy độ tuổi chịu ảnh hưởng tiêu cực của Internet ngày càng nhỏ, kể cả học sinh tiểu học, mầm non. Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Phương đã nghiên cứu trên 85 học sinh một trường THCS, THPT ở Hà Nội. Kết quả cho thấy 94,1% học sinh sử dụng thường xuyên Internet để chơi game online, chat, nghe nhạc, xem phim rồi mới đến học tập.

 

Để làm rõ hơn, thạc sĩ Hương tập trung sâu vào khía cạnh ảnh hưởng của Internet, game online đến học tập môn mỹ thuật của học sinh THCS. Qua đó, khi được yêu cầu “Hãy vẽ bản thân em trong thế giới mà em yêu thích”, nhiều hình vẽ xuất hiện ý tưởng từ các mạng xã hội, “đại chiến” giữa hai nhân vật từ game. Còn khi yêu cầu vẽ bản thân mình, có em vẽ bức tranh khuôn mặt không hoàn chỉnh. 
 
Nổi bật lên là hình ảnh đôi mắt to với những đường gân máu nổi lên, thể hiện sự giận dữ, vẻ mặt đáng sợ của những nhân vật xuất hiện trong game online. “Điều đó phản ánh sự lệ thuộc của các em vào những hình ảnh được các em tri giác, nhập vai trước đó” - thạc sĩ Nguyễn Thị Phương nhận định.

 

 

Đến từ Bến Tre, thạc sĩ Huỳnh Thị Kim Tuyền cho rằng vấn đề nghiện Internet “lứa tuổi ngày càng nhỏ kể cả học sinh tiểu học, mầm mon”. “Gặp gỡ, trò chuyện với học sinh tiểu học ở TP Bến Tre và một số huyện lân cận, tôi thấy Internet giúp các em tư duy nhanh, nhạy bén hơn. 
 
Tuy nhiên, nhiều em đam mê quá dẫn đến lơi lỏng việc học, và chơi những trò chơi không đúng lứa tuổi hồn nhiên các em. Chẳng hạn tôi thấy nhiều em học sinh tiểu học chơi trò kết hôn trai gái ở trên mạng rất nhiều” - bà Tuyền chia sẻ.

 

 

Đề cập nguyên nhân, bà Tuyền cho rằng hiện nhiều gia đình có điều kiện, học sinh có thể vào mạng ngay trong phòng ngủ của mình và bố mẹ thì quá bận rộn, không có thời gian quan tâm con cái. Trong khi đó, trò chơi trên mạng rất nhiều, ngày càng thu hút học sinh như tặng điểm, khuyến mãi để dụ dỗ học sinh. “Phần lớn phụ huynh nổi nóng khi thấy con cái chơi game nhiều, không nghe lời. Tôi nghĩ bố mẹ cần nhẫn nhịn, không cáu gắt và hướng các em vào những điều tích cực hơn. 
 
Cần phân tích cho con biết thế nào là thực, là ảo và chơi những trò chơi có chọn lọc. Bên cạnh đó, cần tạo sự gắn kết với gia đình như để trẻ tự làm những công việc nhỏ như sắp xếp quần áo, sách vở. Cần phát huy điểm mạnh khi sử dụng Internet chứ không chỉ biết chơi những trò chơi vô bổ...”. - bà Tuyền đưa ra ý kiến.

 

 

Biểu hiện tâm lý của người nghiện Internet

Th.S tâm lý Lê Minh Công dẫn ra một số biểu hiện của thanh niên nghiện Internet như mất kiểm soát thời gian; gây nên những khó khăn trong các mối quan hệ thực tế của cuộc sống; có những biểu hiện lo âu, chán nản, cáu gắt; bước đầu ghi nhận có hội chứng cai như lo sợ, cáu kỉnh, kêu la, bực tức...khi bị cắt giảm thời lượng sử dụng Internet; tăng dần thời gian sử dụng Internet; thất bại trong việc cắt hoặc giảm sử dụng Internet và truy cập Internet để trốn tránh các vấn đề khó khăn của cuộc sống...

Đội TNTP

Liên kết web

Hỗ trợ học tập

Website trường bạn



Số lượt truy cập

1377871
Hôm nay
2020

IP máy bạn: 54.92.173.9

Trang web hiện có:
41 khách & 0 thành viên trực tuyến